free web hit counter

Lần đầu xem bóng đá, và tình yêu sét đánh với đội bóng xứ Catalonia:

Submitted by on Sep 20, 2018

Đối với tôi, Barcelona còn hơn cả một miền ký ức đậm sâu. Ngay từ những ngày còn bé trên được xem Barca tôi đã yêu đội bóng này.

Lúc đó tôi nhớ mình khoảng 7-8 tuổi là đã bắt đầu xem bóng đá, và trận đấu đầu tiên tôi được theo dõi trọn vẹn là trận khai mạc của World Cup 2006 giữa chủ nhà năm đó là tuyển Đức với đội tuyển Costa Rica. Một trong những trận đấu quá sức hấp dẫn, kết thúc với kết quả là 4-2 và chiến thắng chung cuộc thuộc về đội chủ nhà-tuyển Đức.  

Trận đấu ngày hôm đó cho phép tôi có cơ hội may mắn được xem một trong những đội tuyển hay nhất thế giới thi đấu. Tôi được theo dõi cách tuyển Đức “hành hạ” các cầu thủ Costa Rica bằng những đường chuyền banh chuẩn xác đến từng milimet, và một lối chơi đậm chất khoa học của châu Âu. Đức năm ấy cho ra mắt một đội hình trẻ trung đầy khát khao và với khát khao đó, họ dễ dàng nắm thế trận từ sớm và mở tỉ số trận đấu.

Ngay phút thứ 6, từ bên phía cánh trái, chàng hậu vệ cánh Phillip Lahm đã có một pha đi bóng táo bạo trước khi ngoặt thẳng vào trung lộ để tung một cú đặt lòng chuẩn xác. Năm đó Lahm chỉ mới 23 tuổi, nhưng pha bóng kia cho thấy anh có tố chất của một thủ lĩnh tương lai. Đầy tự tin nhưng cực kì chuẩn xác. Sau pha bóng của Lahm, Đức đã gần như nắm chiến thắng trong tay. Thế trận khai thông, tinh thần các cầu thủ trẻ của Đức được giải tỏa, và trước các khán giả nhà, Đức đã nghiền nát Costa Rica bằng 4 bàn thắng và dễ dàng thắng trận chung cuộc 4-2.

Thứ bóng đá của các cầu thủ trẻ bên phía Đức chơi dễ dàng cuốn hút bản thân tôi, bởi ở độ tuổi trẻ trung của mình mà họ đã thể hiện một bản lĩnh rất cứng rắn. Họ chơi bóng như thể đó là lần cuối cùng họ được chạm vào quả bóng. Họ đá và cho người ta thấy tuyển Đức sẽ đá hay như thế nào tại World Cup 2006. Sau hơn 10 năm, hầu hết bọn họ bây giờ đều đã ngoài 30 mươi, và một vài người trong số họ cũng đã từ bỏ những thảm cỏ xanh mướt mát để về với gia đình hoặc đi làm huấn luyện viên; những người như  Phillip Lahm*, Per Mertesacker*, Bastian Scheweinsteiger*, và Lukas Podolski* là những thanh niên năm ấy chỉ vừa khoảng đôi mươi hơn, nay đã là những người trung niên và một vài người trong số đó nay đã đá bóng ở những giải đấu kém hơn, hoặc là “may mắn” ngồi…..dự bị ở những đội bóng có phần lớn hơn.

Sau trận đấu đó, tôi còn may mắn được xem thêm một vài trận đấu khác của đại hội bóng đá lớn nhất hành tinh năm 2006. Tôi đã được xem Pháp đá cùng Brazil, Ý thư hùng cùng chủ nhà Đức, hay trận đấu giữa “sắc bã trầu”-Bồ Đào Nha và “cơn lốc da cam”-Hà Lan.

Tôi đã có may mắn được chứng kiến những màn ảo thuật từ đôi chân như có ma thuật của các cầu Brazil, được xem nghệ thuật đổ “bê tông” phòng ngự của tuyển Ý, và được ngắm nhìn những cầu thủ đã ngoài ba mươi của tuyển Pháp cố gắng đoạt lấy những vinh quang cuối cùng của đời cầu thủ. Những người thuộc thế hệ tôi đã có may mắn xem một trong những vòng chung kết World Cup hấp dẫn nhất đã từng được tổ chức. Hấp dẫn từ vòng bảng cho đến khi vòng chung kết năm ấy kết thúc. Kết thúc vòng chung kết của năm 2006, Ý đã may mắn lên ngôi vô địch và trở thành ông vua của bóng đá thế giới. Tôi nhìn những chiếc áo màu thiên thanh qua màn hình TV, và thấy sự hào hứng đến tột cùng của các cầu thủ bên phía người Ý; với một thằng nhóc chỉ mới tám tuổi, tôi khó lòng hiểu được tại sao những “gã” đàn ông kia có thể vui mừng đến phát dại “chỉ vì” một chiếc cúp vô tri.

Barcelona – đội bóng vĩ đại nhất của thế kỉ 21 trong con mắt của tôi

Sau kì World Cup kì diệu* trên nước Đức, tôi bắt đầu xem bóng đá thường xuyên hơn mà bắt đầu với việc tôi xem câu lạc bộ hay nhất xứ Catalan*-Barcelona thi đấu ngày một nhiều hơn. Khi tôi mới khoảng 5-6 tuổi, tôi đã được nghe những người anh họ kể cho nghe về câu lạc bộ danh giá của Tây Ban Nha. Nhưng tất cả chỉ là những sự yêu thích trong vô định trước khi tôi thật sự đam mê họ ngay sau lần đầu xem họ thi đấu.

Tôi bị bất ngờ bởi cái thứ bóng đá họ trình diễn dù cho đó chỉ là một trận đấu ở giải quốc nội: đó là trận đấu giữa Barca và Getafe vào năm 2007. Một thứ bóng đá không giống như những gì tôi đã thấy ở nước Đức ngày hè năm 2006: thứ bóng đá của một gia đình. Nó chẳng phải những điệu Samba đầy mê hoặc, hay những bức tường phòng ngự chặt chẽ, mà nó là một thứ bóng đá của sự đoàn kết khi các cầu thủ của Barcelona thi đấu cùng nhau như thể huynh đệ nhà Lưu-Quan-Trương.

Trận thắng trước PSG là 1 trận cầu lịch sử của Barca

 Dù họ thắng, hay là họ thua, họ luôn cho tôi thấy cái thứ tinh thần rất Mes Que Un Club* của chính câu lạc bộ. Họ chơi bóng với sự say mê, và khi họ chiến thắng, họ thắng với cái cách của một gã khổng lồ; họ “dắt mũi” đối thủ bằng lối chơi kiểm soát bóng chặt chẽ, “ru đối thủ vào giấc mộng” bằng những đường chuyền đầy khoa học, và rồi làm thỏa mãn người xem bằng những pha ghi bàn đẹp mắt. Tôi xem họ thi đấu và say mê họ như thể một gã nghiện, và cũng chính họ đã thật sự khiến tôi mê mẩn môn thể thao vua. Xung quanh cái lối chơi mê hoặc kia là một thế hệ cầu thủ mà những người 9x đời cuối như tôi, chắc chắn ai cũng sẽ có thể kể tên vanh vách: Ronaldinho, Henry, Eto’o, Xavi, Iniesta, Puyol, Valdes, và còn cả một danh sách dài những cái tên đã làm nên một câu lạc bộ bất khả chiến bại trong giai đoạn 2008-2009.

Trong trận đấu ngày đó, tôi sớm bị thu hút bởi những vũ điệu Samba mà Ronaldino-một cầu thủ Brazil-mang lại. Một cách chơi bóng đầy hoang dại và ngẫu hứng đã khiến cho anh chàng người Brazil trở thành một cá nhân độc nhất trong làng túc cầu giáo. Ronaldinho hay còn được gọi với cái tên Rô Vẩu đã trở thành thần tượng lớn nhất của tôi những ngày đầu tôi xem bóng đá.

Xem anh chàng này thi đấu, tôi cảm thấy rằng gã cầu thủ người Brazil như có giấu keo trong giày; mỗi pha qua người, mỗi điệu Samba mà anh ta thực hiện-dù là khó đến mấy-thì bóng vẫn luôn dính chặt trong chân anh chàng này. Và như là một phần thân thể, Ronaldinho sẽ luôn trân trọng trái bóng và giữ chặt quả bóng ấy như thể chân tay của mình cho đến khi nào có thể chuyền hoặc sút mới thôi. Những vũ điệu Samba của Ronaldinho với cái nụ cười chân thật của anh, chàng cầu thủ người Brazil khiến cho không có ai có thể ghét anh nổi. Những kẻ ghét anh sẽ được anh “cảm hóa” bằng những pha đảo chân nhanh tựa cánh quạt, những pha sút bóng đầy kĩ thuật, hay những nụ cười đầy chân thành.

Bị phạt thẻ đỏ anh cũng cười, bị phạm lỗi anh cũng cười, và dù là chuyện gì xảy ra thì anh vẫn sẽ cười. Rô vẩu mặc kệ cái nụ cười của mình có xấu đến đâu vì đối với Ronaldinho thì việc được chơi bóng là một việc đáng để anh cười. Chàng cầu thủ người Brazil là một trong những cầu thủ hiếm hoi không có nổi một người ghét; ngay cả những cổ động viên của đại kình địch* cũng phải đứng dậy vỗ tay cho anh, ngay đến những gã nổi tiếng là kì thị sắc tộc cũng cảm thấy vui vẻ khi thấy anh đi bóng, và đến ngay cả mẹ tôi vốn chẳng mê bóng đá cũng có thể đọc đúng tên anh chàng này. Tiếc là anh chỉ thi đấu cho đội bóng xứ Catalan đến năm 2008 thì lại chuyển đến AC Milan* thi đấu trong sự tiếc nuối của rất nhiều người hâm mộ.

Barcelona – đội bóng mang lại sự hoa mỹ và cảm xúc

Sau năm 2008, tôi đã không còn thấy anh trong màu áo Barcelona nữa, nhưng tình yêu với câu lạc bộ Tây Ban Nha kia thì vẫn còn nguyên vẹn như lúc đầu. Và chính sự ra đi của anh đã vô tình mở đường cho thần tượng lớn thứ hai trong đời tôi là Lionel Messi được tỏa sáng. Messi sinh ra ở Argentina nhưng sớm rời quê nhà để gia nhập Barca năm anh vừa tròn 11 tuổi; lí do là bởi các tuyển trạch viên của Barca đã vô tình xem được clip tâng quả … cam của Messi, và cảm thấy tiềm năng của “cậu bé” này. Thế là họ bay thẳng đến Argentina để vội kí hợp đồng với Messi. Mọi chuyện xảy ra nhanh tới nổi, họ không soạn kịp hợp đồng cho Messi mà phải dùng … tờ giấy ăn để làm giấy hợp đồng. Ở cái tuổi 11, Messi được đánh giá rằng anh sẽ trở thành ngôi sao lớn nhất của đất nước, và Barca có lẽ đã đúng với nhận định của mình.

Dù là cậu bé nhỏ con nhất của cả học viện, nhưng Messi luôn cho thấy sự hoàn hảo trong từng pha đi bóng của mình. Nhanh, gọn, và hiệu quả là những gì mà người ta thấy rõ ràng nhất ở cậu nhóc Messi. Anh nhanh chóng thành công ở cấp độ trẻ của Barca, và được vinh dự đôn lên đội một của Barca vào năm 2004; khi đó anh chỉ vừa qua tuổi 17. Ở tuổi 17, Messi vào thay cho đàn anh Deco* và chạy những bước đầu tiên trong màu áo Barca. Chỉ vọn vẹn vài phút trên sân, Messi đã cho người ta thấy cái đặc sản mang tên nhanh và khéo của mình. Tiếc là sau trận đấu đó, thì Messi lại không có nhiều cơ hội ra sân trong phần còn lại của mùa giải bởi các chấn thương vặt.

Sau mùa ra mắt chưa thật sự quá thành công, Messi đã nhanh chóng chiếm lấy niềm tin của ban lãnh đạo ngay mùa giải sau trước khi được họ tín nhiệm trao cho anh tiếp quản chiếc áo số 10 của Ronaldinho vào năm 2008. Khi đó, Messi vừa mới 21 tuổi. Dù chỉ là một ngôi sao đang lên, Messi cho cả thế giới thấy tại sao anh được gọi là thiên tài. Với chiều cao chỉ có 1m69, nhưng Messi lại trở thành một tay săn bàn đáng sợ với nên tảng kĩ thuật thượng thừa, thân hình vững tựa đồng thau, và chân trái rất ngọt. Tỏa sáng rực rỡ với vai trò một tiền đạo cắm, Messi lần lượt xô đổ nhiều kỉ lục khác nhau: chân sút ghi nhiều bàn nhất trong một năm dương lịch, chân sút ghi bàn nhiều nhất ở cúp châu Âu trước khi bị vượt qua, người giành được danh hiệu cầu thủ hay nhất năm nhiều lần liền nhất (4 lần liên tiếp), người ghi nhiều bàn nhất tại giải quốc nội của Tây Ban Nha, và còn hàng tá các kỉ lục đã bị Messi phá bỏ. Với nhiều người, Messi không phải là người hay nhất, nhưng với tôi, anh luôn là người hay nhất.

Và thật may mắn cho tôi khi đã từng được xem anh thi đấu không chỉ qua màn ảnh, mà còn là trực tiếp trên sân. Ngồi trên khán đài của Century Link Field* vào một ngày hè của năm 2016, tôi và cùng hơn 40 ngàn người đã được xem Messi thi đấu trong một trận đấu thuộc vòng bảng của Copa America*; trận đấu giữa Argentina và Bolivia.

Trên đất Hoa Kì, anh khiến cho … những thiết bị camera và kỹ thuật hiện đại nhất của xứ cờ hoa phải vất vả mới có thể quay lại hết được những chuyển động của anh. Chân anh đảo bóng nhanh đến độ mắt thường không thấy nổi, và các cameraman* buộc phải rất “mệt” trước mỗi lần Messi đảo chân và đi bóng. Xỏ háng, động tác giả, khiến cho từ hậu vệ đến thủ môn của đối phương cũng phải quay cuồng; chỉ có Messi mới có thể làm được điều trên. Và cũng chỉ có Messi mới có cái sức hút khiến cho những người Mỹ, vốn không thích bóng đá, phải ồ lên trong thích thú.

Ronaldinho là người đã thắp nên cho tôi ngọn lửa đam mê với câu lạc bộ Barcelona, nhưng chính Messi và những cầu thủ cùng sinh năm 1987* với anh đã giữ Barcelona ở lại trong trái tim của một thằng thanh niên ở cách họ tới nửa vòng bán cầu. Hơn 10 năm theo dõi họ, đó không phải là quãng thời gian quá dài nhưng tôi luôn tự hào khi tự nói với chính bản thân rằng mình đã là một fan của câu lạc bộ vĩ đại kia-mình đã là một Cule. Một Cule luôn muốn sống, muốn chết, muốn cháy hết mình mỗi lần tôi thấy đội bóng kia thi đấu.

Khi mà sau này có con, tôi sẽ ngồi kể cho nó nghe cái cách Barcelona chơi bóng và kể cho nó nghe về những khoảng khắc điên rồ của câu lạc bộ kia. Tôi sẽ mãi nhớ cái đêm 2006 tại Paris, khi mà lần lượt Eto’o và Belleti tung ra những cú sút chí mạng để kết liễu một Arsenal* đã chơi hơn 70 phút trong thế thiếu người; một trận đấu đã đem lại cho Barca chiếc cúp vô địch Champions League lần thứ hai trong lịch sử đội bóng. Tôi sẽ ngồi và kể cho nó nghe lại cái đêm tại Olympico, khi mà chàng lùn Messi khiến cho những gã “đồ tề” bên phía Manchester United* thành những chàng hề trong gánh xiếc mang tên “Quỷ Đỏ”*; bật lên đánh đầu trong sự ngỡ ngàng của những trung vệ cao lớn bên phía đối thủ.

Tôi cũng sẽ không quên kể cho nó nghe về cái cách mà những cầu thủ cao gần 2m của Bayern Munich* bị một Messi….chỉ gần 1m70 làm cho khốn khổ trong suốt gần 90 phút; xỏ kim, lốp bóng, và kiến tạo bàn thắng, có lẽ các cầu thủ Bayern phải cảm thấy may mắn vì đã bị…. hạ bởi người giỏi nhất. Và cuối cùng, tôi cũng sẽ không quên kể cho nó nghe là cha của nó đã có cơ hội xem một trong những trận bóng bất ngờ nhất; 90 phút gay cấn giữa Barcelona và đội bóng đến từ kinh đô ánh sáng-PSG.

Đó là một trận thuộc vòng knock-out* của Champion League* năm 2016-2017, Barcelona thân thương của tôi đã thua trận lượt đi tới tận 4 bàn trắng trước PSG. Đêm đó ở Camp Nou*, ai cũng đã tương tượng ra cái cảnh Messi và những đồng đội của anh sẽ phải lấy áo che mặt và buồn bã rời khỏi sân đấu như những kẻ thua cuộc. Nhưng El Pulga và các đồng đội của anh chẳng bao giờ nghĩ thế, dù là chỉ có 0.001% thắng thì anh chàng người Argentina sẽ chiến đấu đến khi nào anh chẳng còn chạy nổi nữa thì thôi. Trận đấu bắt đầu với những pha chuyền bóng đầy thận trọng, và một thế trận đầy tính chất thăm dò. Tuy nhiên, chỉ sau ba phút thì Barca lại bất ngờ có được một bàn thắng đầy may mắn để vươn lên dẫn trước do công của Suarez*. Sau bàn thắng đó thì mọi thứ lại trở về như cũ, một thế trận giằng co và không hề có một dấu hiệu nào cho thấy rằng Barcelona có thể lội ngược dòng trước một PSG đã phòng ngự quá sức kín kẽ.

Gã Goliath của xứ Catalonia đã chơi hết sức cố gắng trong hơn 40 phút, và may mắn cũng mỉm cười với họ sau phút thứ 40 của trận đấu. Một pha bóng tưởng chừng vô thưởng vô phạt bên phía cánh trái, đội trưởng của Barcelona là Iniesta* đã làm náo loạn cả hàng phòng ngự của PSG trước khi khiến cho chính hậu vệ trái của PSG phải phản lưới nhà. Cả sân Nou Camp nóng rực lửa sau pha bóng đó, các biểu ngữ về một cuộc lội ngược dòng được giăng khắp sân, và những cầu thủ PSG đã bắt đầu cảm nhận được những điều tồi tệ sắp xảy đến. Hết 45 phút của hiệp 1, các cầu thủ bên phía PSG hiểu được thế nào là “địa ngục” khi phải gặp Barca trên chính sân nhà của họ.

Hiệp hai bắt đầu với một thế trận cũng chặt chẽ không kém, nhưng một lần nữa thì Barcelona lại vươn lên dẫn trước. Phút thứ 50, từ một pha bóng tương tự như trong hiệp 1, hậu vệ của PSG một lần nữa đã mắc sai lầm và dẫn đến một quả penalty. Messi lạnh lùng nhận “ấn” và tung một pha dứt điểm không thể sắc hơn để nâng tỉ số trận đấu lên thành 3-0. Hai bàn nữa thôi, lịch sử của giải đấu hấp dẫn kia sẽ lại có thêm một trang mới để đời sau có thể học hỏi. Thế nhưng, như một định mệnh trớ trêu, PSG bất ngờ có một bàn thắng ngay phút thứ 62 để khiến tỉ số trở thành 5-3 sau hai lượt đấu. Sau một pha phản công mẫu mực, đội bạn đã khiến trận đấu trở nên khó khăn hơn cho Barcelona. Bây giờ, Barca buộc phải ghi đến tận 3 bàn nữa để có thể chiến thắng, và tôi đã thật sự nghĩ đến việc thấy Barca phải rời sân với một trận thua./

Ngồi trước màn hình Tivi, tôi bắt đầu cảm thấy lo: lo vì trước mắt câu lạc bộ tôi yêu mến là một PSG quá đỗi chặt chẽ, lo vì thời gian cứ trôi qua một cách quá đỗi tàn nhẫn, và lo vì có lẽ cái khoảng khắc mà Messi cùng các đồng đội rời Camp Nou với một trận thua đang ngày một gần. Tôi ngồi đó và cầu trời sao phép màu sẽ đến, thế rồi phép màu thật sự lại đến trong cái đêm Camp Nou ngày đó. Chỉ trong vòng 9 phút, Barca ghi liền 3 bàn vào lưới PSG để kết thúc trận đấu với một chiến thắng mà sau này sử sách sẽ buộc phải lưu truyền. “Remuntanda”*, họ đã thật sự remuntanda trước một PSG tương đối quá mạnh vào thời điểm ấy, và họ đã remuntanda bằng thứ tinh thần rất bất khuất./

Leave a Comment